Về Măng Đen để ngắm "thiên nhiên không vội vã"
"Resort ngàn sao"
Chị Thể giới thiệu tôi đến anh Thắng Hồ, nhà sáng lập Rẩy Rừng với các dự án như Trồng 1 triệu cây rừng, Chương trình sống cùng rừng và tắm rừng, cũng như các sản phẩm rừng được sản xuất cùng bà con. Gia đình anh chở tôi vào ngôi nhà gỗ độc nhất mà anh cùng nhiều tình nguyện viên dựng lên cách đây chỉ khoảng một năm. 6 chú chó, 3 con mèo, và chỉ một tình nguyện viên nữ đang có mặt tại đây. Xung quanh bao trùm bởi một bầu không khí tĩnh tại, cây nông nghiệp xen cây rừng, với hàng ngàn cây giống đang chờ được trồng, nhà bếp bằng đất, và con suối chảy róc rách chỉ cách nhà gỗ 20 mét.
Cũng như không ít người bỏ phố về rừng, nhưng với động lực và mục tiêu to lớn, anh Thắng muốn gia đình, mà đặc biệt là hai con nhỏ có cơ hội sống hòa vào thiên nhiên. Hai bé nhỏ học ở thị trấn Măng Đen nhưng được cha mẹ dẫn vào nhà gỗ giữa rừng đều đặn hàng tuần, nơi các em có cơ hội học hỏi từ rất nhiều bạn tình nguyện viên cũng như khách du lịch đặt tour Tắm rừng bên anh. Khi gần với hai bé nhỏ 10 và 12 tuổi, tôi mới nhận ra các em có khả năng đi rừng rất tốt, thậm chí ngang bằng với người lớn. Bước chân thong thả và tinh thần tràn đầy hứng thú, dù hôm đó trời hơi mưa.
Không gian nhà gỗ rộng gồm tầng trệt và tầng lửng, với khá đủ tiện nghi như nhà tắm, nhà vệ sinh, không gian uống trà và cà phê, các phòng ngủ cũng như thư viện đọc sách. Gần đó là một nhà bếp bằng đất nơi mà chị Trinh, vợ anh Thắng kể, được tạo ra bởi các bạn tình nguyện viên. Tất cả mọi không gian mở ra thiên nhiên, và về đêm được vỗ về bởi tiếng suối và tiếng chim chóc nơi núi rừng.
Anh Thắng chia sẻ: "Gia đình là động lực để anh trở về và sống nơi đây." Thật vậy, tôi cảm nhận được tất cả mọi thành viên trong gia đình anh, dù đã từng sống ở thành phố suốt bao nhiêu năm, nhưng dễ dàng thích nghi với không gian mới, một nơi hoàn toàn vắng bóng sự chật chội đô thị.
Mỹ, tình nguyện viên duy nhất mà tôi hiện thấy ở đó, mới là cô gái 25 tuổi. Cô nói rằng kể từ khi về đây, rất nhiều nỗi sợ hãi bên trong cô được đưa ra ánh sáng. Bằng việc hòa vào sự tĩnh lặng nơi núi rừng, đối diện với chính mình, Mỹ nhận ra nỗi sợ tâm lý chỉ là do mình dính mắc vào quá nhiều suy nghĩ và ảo tưởng. Nhưng càng cảm nhận không gian tĩnh lặng, mọi nỗi sợ tự tiêu tan.
Ban đêm, tôi ngồi cùng mọi người dưới bầu trời đầy sao. Lắng nghe âm thanh của màn đêm tĩnh mịch, của tiếng chuông chùa cách một quãng xa xa. Mọi ưu phiền tan vào khoảng không, và chìm dần vào tĩnh lặng.
Thiên nhiên là chốn về của chúng ta
Chị Trinh kể: "Đợt rồi, có khoảng 10 bạn tình nguyện viên đến đây trồng 15.000 cây rừng. Các bạn đều đến từ thành phố, đã quen với văn minh đô thị, nhưng khi đến với Rẩy Rừng, không ai còn nghĩ đến sự tiện nghi của bếp ga, của đèn điện, của giải trí. Những người chưa từng nấu bếp củi có cơ hội tự nhóm bếp, và thấy không hề khó khăn hay lạc hậu. Ngọn đèn từ năng lượng mặt trời không quá sáng nhưng đủ để không khí thêm ấm áp và thân thuộc." Khi không còn so sánh giữa môi trường này với môi trường kia, con người ta bắt đầu nhận ra khả năng chấp nhận và thích nghi là điều tự nhiên bên trong mình. Giống như thiên nhiên chưa bao giờ than trách chuyện nắng, mưa, gió, lũ... Thiên nhiên thuận theo trời đất. Con người cũng có thể như vậy, vì bản chất của con người vốn là thiên nhiên.
Điều mà người ta tìm về thiên nhiên vì người ta cần khoảng lặng, điều mà họ khó cảm nhận hơn ở đô thị chật chội. Khi về núi rừng, sự cảm nhận bên trong chúng ta bắt đầu được kích hoạt mạnh hơn. Chúng ta sẽ thấy, tĩnh lặng là nhà của vạn vật. Mọi âm thanh đều trở về, trở về khoảng im ắng mà ta không thể sờ, không thể nhìn, mà chỉ có thể cảm nhận và lắng nghe khi tâm trí không còn định kiến, không còn ghi nhớ, và không còn lòng ham muốn.
Sự huyền diệu của cuộc sống, nếu có thể chia sẻ thứ mà tôi thực sự cảm thấy, không gì hơn hết ngoài sự thinh lặng. Giữa rừng, ngồi giữa dòng suối, khi trò chuyện với tất cả mọi người, khi tiếng nhạc của ai đó bật lên,... sự tĩnh lặng ấy bao trùm lên những chuyển biến liên tục. Nhưng nếu chúng ta không thực sự cảm nhận được không gian tĩnh lặng, thì chắc chắn sẽ bị trôi theo biến động, lạc vào chuyển động, nắm bắt quá khứ, và lo nghĩ về tương lai.
Hòa mình vào thiên nhiên, nhưng không bị đắm chìm vào thiên nhiên, mà nhận ra thiên nhiên chính là bản chất của mình. Lúc ấy, ta mới thấy sự tự do muôn thuở ấy vốn ở bên trong mà bấy lâu vì nắm giữ ý nghĩ mà ta chưa nhìn ra đó thôi.
Ảnh: Rẩy Rừng + Thang Ho